Đọc Robert Frost

Đọc Robert Frost, thấy ông như thể tự nhiên tường tận những mâu thuẫn nằm sâu trong tự sự của con người.

Kẻ dạo bước trên bờ biển của ‘Neither out far nor in deep’ đã chẳng thể nhìn xa, cũng chẳng thể nhìn sâu, nhưng biển nào có ngăn tầm mắt của hắn đâu? Cái vô vọng đáng thương trong nỗi kỳ vọng khốn cùng, phải chăng là như vậy.

Ở ‘The road not taken’, hai con đường thoạt đầu đều chẳng vết chân ai, nhưng rồi khi hắn thở dài trầm ngâm kể lại, hắn sẽ bảo rằng mình đã chọn đi “con đường ít kẻ bước vào”. Như một lời huyễn hoặc biện giải cho cái lựa chọn của hắn – vốn do số mệnh đưa đẩy nhiều hơn là tự mình quyết lấy.

Và kẻ du thủ của ‘Acquainted with the night’, chìm sâu trong bóng tối của nỗi cô độc và sự chối từ, vẫn chờ đợi đâu đó một tiếng gọi, một lời từ biệt, dẫu trong thâm tâm hắn đã biết nó chẳng hề dành cho hắn như một lẽ đương nhiên.

Robert Frost có lẽ thấu rằng, ta luôn cố hợp lý hóa những gì đã diễn ra trong cuộc đời mình, thảo nên viễn kiến rồi mộng tưởng, nhưng nó nào diễn ra như thế. Ta vốn dĩ có bao giờ vẹn toàn lý tính để nắm bắt đời ta. Còn thế giới thì chẳng thể hủy diệt đến lần thứ hai để ta được nếm mùi vị của cả băng và lửa.

 

Neither Out Far Nor In Deep

The people along the sand
All turn and look one way.
They turn their back on the land.
They look at the sea all day.

As long as it takes to pass
A ship keeps raising its hull;
The wetter ground like glass
Reflects a standing gull

The land may vary more;
But wherever the truth may be-
The water comes ashore,
And the people look at the sea.

They cannot look out far.
They cannot look in deep.
But when was that ever a bar
To any watch they keep?

 

The Road Not Taken 

Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;

Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,

And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.

I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.

 

Acquainted With The Night

I have been one acquainted with the night.
I have walked out in rain and back in rain.
I have outwalked the furthest city light.

I have looked down the saddest city lane.
I have passed by the watchman on his beat
And dropped my eyes, unwilling to explain.

I have stood still and stopped the sound of feet
When far away an interrupted cry
Came over houses from another sireet,

But not to call me back or say good-bye;
And further still at an unearthly height,
One luminary clock against the sky

Proclaimed the time was neither wrong nor right
I have been one acquainted with the night.

 

Fire And Ice

Some say the world will end in fire,
Some say in ice.
From what I’ve tasted of desire
I hold with those who favor fire.
But if it had to perish twice,
I think I know enough of hate
To say that for destruction ice
Is also great
And would suffice.

 

Chỉ là tấm hình vô thưởng vô phạt, khi tiếng mưa rơi xen tiếng quạt, tâm trí bèn lởn vởn dưới phố đêm.

IMG_5624

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *