Vĩnh biệt bác Phạm Toàn

Vĩnh biệt bác Phạm Toàn. Tụi con sẽ đi tiếp con đường mà bác đã đi. Con đường của tri thức, lương tâm, và chính nghĩa.

“Người trí thức không bao giờ đòi kẻ khác cho mình ‘được cởi trói’, ‘được’ tự do – người trí thức tự nó là tinh thần tự do. Người trí thức không bao giờ thèm khát vật chất như trong câu chuyện tiếu lâm hiện đại ‘Phở là gì’ – một câu chuyện được đặt ra sau khi cất giọng run run nhớ nhung Chiều Mát-xít-cơ-va để xin xỏ tí phở, tí bậc lương, tí giáo sư, tí xe, tí nhà công vụ… Hoàn toàn không thấy trong ‘chuyện vui’ ấy một chút gì tinh thần tự do của người trí thức. Vui ấy bao nhiêu đau bấy nhiêu.

Vậy lấy tiêu chí gì để đo tinh thần tự do của người trí thức?

Chỉ có một câu trả lời: thành tựu công việc theo chuyên môn hẹp mà người trí thức đã chọn. Thành quả nhiều ít to nhỏ, danh tiếng đồn gần đồn xa bao nhiêu cũng được. Giải Nobel không phải là sung chín để lúc nào cũng hái một cách dễ dàng. Cốt ở công việc làm đều đặn, kiên trì, một lòng một dạ. Cốt ở công việc trước lạ sau quen, trước sai nhiều đúng ít sau sai ít đúng nhiều, trước màu mè hoa hòe hoa sói sau ngày càng gắn với thực tiễn cuộc sống và càng gần với lòng dân.

Trí thức gắn với những ngành nghề đặc biệt, khi khoa học khi công nghệ, khi nụ cười khi nước mắt, khi tinh vi khi lại sần sùi cuộc đời thậm chí có cả mùi bùn và mùi thuốc súng, gì cũng được, miễn đã là người trí thức thì nhất định phải có chút gì đó chính tay mình dâng lên nhân dân và dâng lên dân tộc.
Trí thức là như vậy. Không phải cái danh.”

Đọc ‘Trí thức, kẻ tự do bất trị!’ của bác Phạm Toàn, viết cách đây 7 năm: https://anhbasam.wordpress.com/2012/04/04/tri-thuc-ke-tu-do-bat-tri/


Hình: Bác Phạm Toàn nói chuyện trong buổi hội thảo “Nền dân trị Mỹ” do nhóm mình, Tinh Thần Khai Minh, tổ chức.

https://www.facebook.com/ViYen.Cr/posts/2911887315703478

65277925_2911881562370720_6836467687502118912_n